Vượng khí

Địa lý toàn thư

Thuật phong thủy cho rằng, sự thịnh vượng của một chính quyền có liên quan đến địa khí. Đó chính là thuyết Vương khí. Một người nào đó sắp lên làm vua, thì trên nóc nhà hoặc trên mộ tổ của ngưòi đó có hiện tượng lạ – vương khí, dự báo sắp phát. Nếu có ai hủy mất vương khí đó, người ấy không được làm vua nữa.
Khi Tần Thủy Hoàng nắm chính quyền, sưu cao thuế nặng, dân không còn đường sông. Nhà vua cảm thấy chính quyền không vững, sợ có ngưòi lật đổ. Truyền rằng nhà vua du hành về hướng Đông đến Giang Tô, tói Hồ Mắt Rồng, phát hiện trong hồ có “khí thiên tử” thì cả giận, lệnh cho những tử tù đào trái đồi dài giữa hồ, để đứt “khí”. Từ đó vùng Hồ mặt rồng bị gọi bằng cái tên Đan Đồ (tử tù mặc áo đỏ). Đó là nguồn gốc tên huyện Đan Đồ, Giang Tây. Đồn rằng, Lương Vũ Đế đến chơi ở núi Tiên, thấy núi có hình con rồng, sợ ở Tiên Sơn có người làm vua, bèn sai người đào hai hô” lớn bên phải núi, chứa đầy nước, đó là Hồ Mắt Rồng.
“Huy trần hậu ký” chép, đời Đường có người ẩn sĩ tự xưng là Thái Bạch Sơn nhân, bẩm lên Thứ sử kim Châu Thôi Nghiên Phong nói rằng núi Trâu (Ngưu sơn) ở Bắc Kim Châu có vượng khí. Khi đó Hoàng Sào lãnh đạo nghĩa quân đã lập nên chính quyền Đại Tề, niên hiệu Kim Thống. Thái Bạch sơn nhân nói, chỉ cần triệt phá núi Trâu, Hoàng Sào tự nhiên thất bại. Thôi Nghiên Phong cả mừng, bàn bạc cùng các quan huyện điều động một vạn dân phu của huyện đào núi Trâu hơn một tháng, đào được một cái thùng to bằng đá, trong thùng có con thú màu vàng và một thanh kiếm. Thôi Nghiên Phong tâu chuyện này lên Đường Hy Tông, Hy Tông phong Nghiên Tông là Hiệu ủy Tư đồ, Bác lang hầu.
Chu Nguyên Chương triều Minh từ một nhà sư trỏ thành ông vua dựng nước.
Vương Văn Lộc trong “Long hưng tự ký” ghi chép tường tận về chuyện này:
“Sái Châu có Dương gia đôn (gò đất). Trong gò có  một cái Ổ. Hi Tổ (ông nội Chu Nguyên Chương) thường nằm ở đó. Có hai đạo sĩ đi qua, chỉ cái ổ nói: Táng ở đây, tất sinh thiên tử. Người kia nói: Vì sao? Đáp: Đất chỗ này ấm trồng thử một cành khô, mười ngày sau là nảy mầm. Hy Tổ ngồi dậy, người kia bảo: ông có nghe ta nói không? Hy Tổ giả điếc, lấy cành cây khô cắm xuống, quả nhiên mưòi ngày sau ra lá. Hy Tổ lại bỏ đi, lấy một cành khác cắm xuống, hai đạo sĩ trở lại, một người hỏi: Tại sao không nảy mầm? Đáp: Chắc là có người nhổ đi. Hy tổ không dám giấu chuyện. Đạo sĩ nói: Khí đã bị rò, không thể truyền cho con. Bèn hỏi: ông có phước đấy, chết chôn ở đây sẽ sinh ra thiên tử. Hy Tổ bảo Nhị Tổ, sau táng ỏ đó, chôn xong đất tự lấp kín. Sau đó Trần Hậu có mang Thái Tổ, ai cũng bảo gò này có khí Thiên Tử.

Hi Tổ (ông nội Chu Nguyên Chương) nhổ cành khô đi, đạo sĩ nói rằng như vậy là khí đã bị rò, không thể truyền đời cho con, chỉ có thể cho cháu. Thế là Trần Hậu sinh ra Thái Tổ Chu Nguyên Chương, lên làm vua. về sau nhà Phong Thủy lại đến Sái Châu, ra sức tán dương cái gò đất đã chôn Hi Tổ, nói rằng long mạch của gò phát ra từ dãy núi giữa của Trung Quốc, phía nước có nước đọng thành hồ làm một minh đường: sông Hoài, sông Hoàng ghép lại như vạt áo làm ngoại minh đường: xạ xa chín đỉnh trên sông Hoài cao vút là án Vũ Hán có hồ Đông tây, đồn rằng đây là đất tàng long ngọa hổ (rồng núp cọp nằm) đã từng có vị Hoàng đế sai ba ngàn quân ngự lâm đến đào sông ở đây để cắt đứt long mạch.