Vượng khí của vua Quang Trung tại Việt Nam

Địa lý toàn thư

Tác giả bộ “Địa cơ Bí lục” của Trần Huy Đống cháu ngoại Tả Ao phong thủy sự làm chức thị trung lang triều Tây Sơn tại Phụng Hoàng Trung đô, Nghệ An, được vua Quang Trung mòi vào kinh đô Phú Xuân duyệt xem hai ngôi mộ (song táng) trên núi Một, xã Hoành Sơn, Bình Khê.
Quan sát kỹ, biết kiểu đất “aữ tử ngủ” này bị ba con sông Đà Hằng, La Dĩ, Cửa Tiền triệt phá (do Ngô Nhân Tịnh của Nguyễn Anh và thầy Địa lý nhà Thanh xúi anh em Tây Sơn đào) Trần Huy Đông thoạt đầu chỉ than tiếc nếu ba con sông ấy đào chậm lại một giáp thì Quang Trung chẳng những làm đế nước Nam mà còn làm chủ cả Bắc Quốc chẳng khác nào 200 năm trước, Nỗ Nhĩ Cáp Xích, gốc rợ Kim (Mãn Châu) đã “hưởng” ngôi đất “Cửu Long tranh châu” mà bình được Trung Nguyên, đánh đuổi nhà Minh, dựng nên nhà Thanh.
Vua Quang Trung hỏi Trần Huy Đống:
– Tại sao kiểu đất “sư miên” dậy sớm không tốt?
Huy Đống tâu:
– Đất “dậy sóm” cũng như hoa bị thúc ép nở sớm thì mau tàn (bạo phát bạo tàn).
Đoạn Huy Đông khuyên vua bỏ ý định cầu hôn và đòi đất Lưỡng Quảng ỏ Trung Quốc.
Vua gạn hỏi lý do, Huy Đống tâu thật là kiểu đất đã bị ba con sông triệt phá, con sư tử bị ba dòng nước tạt vào mặt, đã thức giấc sớm hơn kỳ hạn hai giáp, có thể làm giảm thọ người hưỏng địa phước, vừa gây bất hòa trong tình huynh đệ. Nếu nay đòi đất cầu hôn sẽ gây thêm hiềm khích với cưòng lân, trong ngoài đều cừu địch làm sao chống trả?
Năm sau (1792) ổn định xong mọi việc trong nước, vua Quang Trung sai sứ sang Trung Quốc cầu hôn, đòi đất. Bắc cung hoàng hậu Ngọc Hân có nhắc lại lòi trên của Huy Đống can, vua không nghe nói để dò ý thử lòng vua quan nhà Thanh.
Trước khi nghe Huy Đống tâu, vua Quang Trung bán tín bán nghi, hỏi làm cách nào để hóa giải ba con sông cũng không cứu vãn nổi, vì con sư tử đã “thức dậy” rồi. Vua lại hỏi, có thể di táng hai ngôi mộ đến một mẫu đất quý khác được không? Đống giải thích: đất có tuần, nhân có vận, không có ngôi đất nào kết hai tuần, không ai đạt vận hai lần”.

* MIỀN ĐỊA CHẤN
Từ thời xưa người ta đã biết chọn vị trí địa điểm, trước khi xây nhà. Vào thế kỷ vừa qua có xác nhận rằng có khi mọi người ở trong một căn nhà đều bị ung thư, thậm chí còn cho đó là “ngôi nhà ung thư”. Ban đầu người ta nghĩ rằng căn bệnh này mang tính di truyền hoặc truyền nhiễm. Đến năm 30 của thế kỷ này nhà bác học G.F.POLKA mới công bô’ là ở tất cả bệnh nhân ung thư trong căn nhà ấy đều mang một đặc tính: họ ngủ ở chỗ mà Đũa Thần cảm Xạ Học lệch nhiều.
Một giả thuyết được đặt ra là độ lệch của Đũa Thần trong trường hợp trên bị gây ra bởi hấp lực bức xạ của trái đất theo chiều thẳng đứng gọi là TELLURI (T2). Những công trình nghiên cứu sau này xác thực giả thuyết trên. Những khu đất có bức xạ với công suất lớn người ta gọi là khu địa chấn, có nghĩa là nơi làm phát sinh bệnh. Hiện nay mọi người đã biết rằng các căn bệnh kể trên có thực bị gây ra bởi sự cư ngụ lâu dài của những người trong khu phô’ đó.
Và không chỉ có thể mà còn là một nguyên nhân của 1/2 các trường hợp bị ung thư. Nhà nghiên cứu nổi tiếng K.BAXLER trên cơ sở các dữ liệu thông kê quy mô đã xác định rằng chỉ 5% sô’ người ngủ lâu ở khu địa chấn không bị ảnh hưởng đến sức khỏe do yếu tô’ nêu trên. Khu địa chấn không chỉ gây bệnh ung thư mà còn các căn bệnh hiểm nghèo khác. Khi đến thăm các bệnh nhân tại nhà riêng thường thấy cái bàn nằm ở vị trí xấu thuộc khu địa chấn, nơi các em ngồi học bài thường gây uể oải cho hoạt động từ não khiến các em bị cha mẹ trách cứ xao lãng học hành. Trong một sô’ trường hợp những chiếc giường đôi và đi văng chỉ thuận lợi vói một giường ngủ, và người kia bị rơi vào vùng địa chấn và do vậy sức khỏe suy yếu. Nếu người kia là đàn ông thì họ thường nghiện rượu và lang bạt. Do thực tê’ diện tích hẹp, nên người ta thiết kế phòng ngủ theo một cách duy nhất.
Những aỉ ồ trong các căn hộ, nơi các chỗ xấu trùng với chỗ ngủ nên bỏ qua việc bài trí thẩm mỹ và nên đặt giường ngủ ỏ chỗ vô hại. Nếu ỏ chỗ bình thường vùng địa chấn có đường kính 30 – 40cm và cách nhau từ 2 – 2,5 mét. Đôi khi vùng nguy hiểm này hẹp lại cường độ năng lượng lốn hình thành những chấm “địa chấn” kích thưóc vài mét. Từ đó phát sinh “những ngôi nhà ung thư”. Cũng có thể xây nhà trên các khu đất ấy nhưng chỉ với sự kiểm tra định vị sinh học thường xuyên tránh những nơi bị hấp lực nhiều.

* MIỀN MIỄN NHIỄM
ở Nam Mỹ, một bác sĩ đã tìm ra chín vùng đất khác nhau không có dấu vết của những căn bệnh nặng đang đe dọa loài người. Những bí ẩn này cần được khám phá trong phạm vi những công trình nghiên cứu y học có quy mô lớn, mà một cá nhân như ông không thể đảm đương nối…
Rải rác trong những vùng núi ỏ Bolivie, Brésil, Ecuador, Pérou có những nhóm làng mạc nhỏ, ẩn chứa trong chúng những điều bí ẩn quan trọng về học, mà sự khám phá có thể cung cấp nhiều tri thức về phòng và chữa bệnh. Mỗi ngôi làng là một ốc đảo, ỏ đó dân cư hầu như được miễn nhiễm với những căn bệnh như tim, ung thư, sốt rét, sâu răng, bệnh tâm thần… Trong khi chung quanh họ, những dịch bệnh này hên tục hoành hành. Cư dân ở những nơi này sống trong những điều kiện cơ cực. Theo các quy luật khoa học, khi có một người bên ngoài mang đến một căn bệnh mới, sẽ gây ra một sự lây nhiễm tràn lan. Nhưng trái lại, điều này không hề xảy ra ỏ đây và đôi lúc, chính người xa lạ đó lại khỏi hẳn căn bệnh đang mắc phải.
Bác sĩ Eugêne Payne đã bỏ ra trên 20 năm nghiên cứu những căn bệnh xuất hiện tại vùng Nam Mỹ. Khi đến công tác ở tỉnh Zoja, xứ Ecuador, ông nghe kể về trường hợp một kỹ sư người Anh bị suy tim và bệnh cao huyết áp. Mọi biện pháp chữa trị đều vô hiệu, người bệnh bèn tìm đến Zoja – một vùng núi non đẹp đẽ để sống những năm tháng còn lại trong đời. Khi đến thăm ông ta, Payne vô cùng ngạc nhiên: ông ta trở thành một con ngưòi hoàn toàn khỏe mạnh, bệnh tim đã lành và trở lại bình thường. Bệnh nhân này ỏ Zoja thì mọi việc đều tốt đẹp, nhưng khi ông ta vừa rời nơi này thì huyết áp lại tăng. Nếu đây là một trường hợp đơn lẻ thì người ta chỉ nghĩ đến một yếu tố tinh thần nào đó. Nhưng bệnh đau tim không hề được tìm thấy trong tất cả cư dân của thị trấn rộng 11.500km2 này và hiện tượng những người yếu tim đến đây ở vài tháng là lành bệnh là một thực tế không thể phủ nhận.
Một thời gian sau, Payne tham gia chiến dịch chống bệnh sốt rét. Ông ngược dòng Amazone, xuyên qua những cánh rừng lầy lội và đến một nơi mà bệnh sốt rét’ hoành hành toàn diện 577 dân cư của làng Breves đều mắc bệnh.
Sau khi chữa trị cho dân làng, ông vượt 130km lên  thượng nguồn, đến tiểu thị trấn Gurupa với 2.000 dân cư. Ở đây, ngưòi dân trọn xoe đôi mắt ngạc nhiên khi nghe ông nói đến hai chữ sốt rét. Từ hơn thế kỷ nay, họ không hề biết “mặt mũi” của căn bệnh này!
Tiếp tục chiến dịch, khi ông đến hai làng Peixe và Porto Nacional thuộc Brésil thì cũng gặp một trường hợp tương tự. Tại làng Peixe, sốt rét trở thành một dịch bệnh lan tràn, phần lớn dân cư không còn khả năng lao động. Còn ở Porto Nacional, cách Peixe 140km thì không hề thấy có căn bệnh này.
Sự miễn nhiễm không có nguồn gốc di truyền, vì dân cư làng này kết hôn vối dân cư làng kia là điều thường xảy ra, điểm dị biệt duy nhất giữa hai địa phương là nguồn nước uống một nơi sử dụng nguồn nước sông và nơi kia sử dụng nguồn nước nóng có hòa tan nhiều chất khoáng. Thực hiện những cuộc quan sát sâu rộng, Payne thấy rằng trứng muỗi cái – tác nhân gieo rắc bệnh sốt rét – không nở được ở Porto Nacional (Brésil), Ringo Maria (Pérou) và Riberalta (Bolivie). Một yếu tố nào đó trong không khí, trong đất hay trong nước đã ngăn cản quá trình sinh hóa của loài muỗi tại những nơi này.