Trường phái và môn học của thuật phong thủy

Địa lý toàn thư

A. Trường phái
Nguyên thủy tổ khoa địa lý là Hoàng Thạch Công, đời Đường Nghiệp (2259-2359 trước Công nguyên), vị địa tiên ở núi Chung Nam.
Đến triều đại nhà Thanh chỉ còn hai chi tông chân truyền là Quách Gia ở Bảo Định, Hồ Bắc và Hoàng Gia ở Sa Hà, Quảng Đông, tuy cùng một giáo chủ nhưng hai chi tông tuyển chọn môn đệ khác nhau.
Hoàng Gia tuyển môn đệ rất kỹ, thường chọn những người có đạo tâm đồng tính hoặc chịu đổi thành họ Hoàng giữ phong tục tập quán giỗ tết họ này, vì vậy ít học trò hơn bên Quách Gia, song đa sô’ lỗi lạc nổi tiếng do bí quyết tuyển nghề công phu khổ luyện. Trong sô’ đó có nhiều đồ đệ nổi tiếng cự phách như Cao Biền đòi Đường, Triệu Quán Phùng đời Nguyên, Hoàng Phúc Minh đời nhà Thanh và nước ta có Tả Ao đòi Hậu Lê.
Đặc biệt môn bí quyết truyền của Hoàng phái có thêm phép luyện thần khí và thần nhãn, phép luyện thần nhãn cất trông thấy thê’ giới thanh khí (mon de éthéré) hấp thụ tinh quang mặt trời ban ngày và tuệ quang tinh đẩu ban đêm.
Phép hấp thụ dương quang mở đầu bằng cách tập nhìn không nheo mắt, ánh nắng gay gắt phản chiếu trên gương mặt cho đến khi quen sự chói lòa thì mói tập nhìn trực diện vói mặt trời, cho đến khi nhìn mặt tròi không thấy chói chang là coi như đã đạt.
Về phép hấp thụ tuệ quang tinh tú ban đêm, đệ tử nằm ngửa nhìn không chớp mắt các vì sao qua nhiều đêm đến khi nào đếm thật chính xác các vì sao trên trời mà không lẫn lộn là được.
Đặt một vốc cát trên bàn tay, đệ tử thấy hạt cát gấp đôi nhìn rõ hạt bóng, hạt mờ mà không hoa mắt lại còn thấy cả hơi nóng bàn tay toán ra qua khe hạt cát.
Tiếp đến tập phép điểm huyệt. Đặt 100 đồng tiền trên mặt đất, thoạt đầu phủ cát dày một tấc vận dụng thần nhãn nhìn khí đất bốc qua các lỗ đồng tiền cầm lấy kim dài điểm cắm trúng vào lỗ ấy không sai trật, đoạn phủ đất thay cát lên các đồng tiền ấy và dùng kim điểm trúng huyệt (lỗ) chót hết, chôn tiền sâu vói lòng đất dùng chĩa sắt nhọn dài điểm trúng cả 100 lỗ tiền là thành công. Sau đó mới tập phép tìm long mạch vận hành dưới lòng đất.
Lại còn phải học phép hô thần như hỏi sơn thần thô
quan về lai lịch cuộc đất quý trời dành cho ai v.v…
Buổi sinh tiền Tả Ao thường nói: “tiên tích đức hậu tầm long” người có nhiều công đức mới mong được học sư tìm một nơi đắc địa, lắm thầy tìm ra nơi đất quý mà không dám “để” vì thấy thân chủ đức còn kém quá.

B. Môn học
Nhà địa lý phong thủy đại đe chia làm ba môn:
Một là nhật gia học. Môn này tính về việc xem thái dương chiến độ. Tính toán từng phân từng ly cái hoành độ của nhật, nguyệt, ngũ tinh và nhị thập bát tú xem ngày giờ nào chiếu về địa phận nào rồi mối làm đất, trước khi biết trước những ngôi đất đến năm tháng ngày giờ nào sẽ phát như thế nào.
Hai là hình gia học, môn này chỉ xem xét hình đất mà làm, ví như hình đất như con chó thì táng tại bụng, hình đất như hình con voi thì táng tại vòi v.v… lôĩ ấy cốt phải xem cho tường hình đất, sai lầm một chút cũng không được
Ba là pháp gia học, môn này chi chuyên về lý khí, cốt phải tinh về lý âm dương ngũ hành, phải biện luận cho rõ chỗ nào là chỗ âm, chỗ nào là chỗ dương, chỗ nào là kim mộc thủy hỏa thổ, cất làm sao cho sinh khắc chế hóa hợp độ mới được.
Địa lý phong thủy giỏi thường kiêm cả ba môn, ai chuyên về môn nào cũng được.