Thuật phong thủy với vấn đề đất đai – p3

Địa lý toàn thư

* ĐẤT THÀNH PHỐ
Đất ở thành thị chỗ cao là chính, chỗ ranh giới ngòi lạch nước chảy, không thể hưng vượng được, những bức thành cao dài là những hộ sa cho chỗ đơn nhược nghiêng vẹo lệch lạc cũng không thể được, một con đường cái đi là một tầng thủy, một tầng tường vách là một tầng sa, thủy đạo ngoài cửa là minh đường (quãng trong nước nhà là minh đường).
Phòng Ốc đối diện là án sơn thủy chảy về bên trái thì hướng bên trái mà thu lấy, thủy chảy về bên phải thì nên hướng về bên phải chỗ nhà thò đầu ra để đón lấy, đứng trước cửa nhà không nên trông thấy đầu đường phố, đằng sau nhà không nên có đường phố chạy đâm thẳng vào, địa khí đi xuống dưói từ chỗ cao đến chỗ thấp, vì vậy nên tránh chỗ thấp mà đón lấy chỗ cao, thiên khí đi ở trên vào chỗ trống, chỗ cao ngất thì bị chấn, chỗ bị chấn ấy thừa cái khí quay về để thu lấy.
Hai nhà đốì cửa nhau, cửa nào cao hơn thi nghèo. Hai cửa bày hàng song song, cửa nào lớn thì giàu, đường lốn phô” rộng thì phương thủy lại tốt, hẻm nhỏ đường thẳng chạy thẳng vào là thụ sát đôi diện với nha môn, thành môn, ngục môn là đại hung. Đối diện với cửa miếu, cửa kho, cửa cầu tiêu thì không nên, đường phô” đối với cửa hông ra phang như lưng cái cung, thì lỗ nghịch, thoái tài, như đầu con thú, như đầu cái chày như cây tên bắn chiếu thẳng vào cửa thì bị tật bệnh xấu xa, đối diện với đền miếu thì nhiều tai họa, góc tường chiếu thẳng vào thì hay bị thưa kiện, ở theo hướng nưóc chảy xuôi thì nghèo, ở theo hướng nước chầu vào thì giàu, nếu là dòng nước ngược ở trong đường phố’ hay con sông chảy ngược lại thì giàu có lâu dài, nếu đằng sau đằng trước mà không có khoáng mà có nưóc bao bọc sa hộ vệ là phước lộc lâu dài, nếu nền nhà rộng rãi nưóc sông bao bọc, mạch khí tụ hội thủy chầu vào minh đưòng thì giàu lớn, có các ngọn núi cao đẹp chiếu xuống là đại quý, đặt quẻ cữu trù tinh, chia ra các phòng, nên hợp vói thòi tiết, vào những phương sinh và vượng là đại cát, nhiều sinh khí nhiều con trai, cái cửa lớn cần phải chọn phương hưống tốt, hình thể nên ngay bằng cân đối, so le lệch lạc thì xấu.

* ĐẤT THÔN QUÊ KHÔ CẰN
Sự bành trướng của nhiều vùng đất khô là một vấn đề nghiêm trọng tại nhiều nơi trên thế giới.
Đất khô đi sẽ làm mất tính phì nhiêu, và hiện nay có khoảng 900 triệu người đang sông trên những khu vực này, có rất nhiều nguyên nhân gây cho đất khô cằn như, tỷ lệ tăng dân số’ quá nhiều, gia súc, gió và nước gây xói mòn đất và cả việc đốn hạ cây rừng.
Khoảng 1/4 diện tích trái đất đang dần dần biến thành hoang mạc, sự thiếu dinh dưỡng ở các vùng đất này đã ảnh hưởng nhiều đến vùng lương thực, sự thiếu hụt này có thể dẫn đến tình trạng bất ổn định về chính trị và xã hội. Các chuyên gia cho rằng cần phải có một nỗ lực quốc tế để kiểm soát các khu vực này. Tháng 10/1994, đại biểu của 87 nước đã ký một hiệp ước: thảo ra một kế hoạch nhằm ngăn chặn việc lan rộng của hoang mạc. Giải pháp này sẽ giúp cho các nước bảo vệ được nguồn tài nguyên thiên nhiên của chính mình, tuy nhiên để thực hiện giải pháp này thì sô” tiền bỏ ra không phải là nhỏ.
Liên hiệp quốc cho biết nỗ lực này có thể tiêu hao 22 tỷ đô la mỗi năm, và để đạt kết quả thì phải thực hiện hên tiếp suốt 20 năm và đất sẽ màu mỡ trở lại. Song song vói việc trên các công dân cũng cần được huấn luyện sao cho phương pháp canh tác ít làm hại đất hơn.
Hiệp ước này sẽ trỏ thành một giải pháp quốc tế sau khi được 50 quốc gia khác nhau thông qua. Và đến lúc đó chúng ta có thể ngăn chặn việc hoang mạc hóa trên hành tinh này.

* ĐẤT TRUYỀN TỬ LƯU TÔN
Nguyên tắc về dương trạch (nhà ở) và âm trạch (phần mộ) không khác nhau, nhưng sự hên hệ và ảnh hưởng của dương trạch quan trọng hơn. Vì vậy ngày xưa nhà Chu dời kinh đô sang đất Kỳ, đất cảo phải bói quẻ để tìm đất ỏ nơi đại hội tụ sơn thủy.
Liêu Kim Tinh nói: Nơi đóng đô phải là nơi sơn thủy đại tụ hội, thành thị thì tìm chỗ trung tụ, còn nhà ở và phần mộ thì nên ở chỗ tiểu tụ. ở đây không bàn xét về thủ đô và thành thị, mà chỉ bàn xem về chỗ tiểu tụ để làm nhà cửa cần thiết cho mọi người ỏ mà thôi.
Điều trọng yếu là phải phân biệt ở nơi sơn cốc, nơi bình nguyên (đồng bằng), ở chỗ đồng bằng một dãy đất rộng lớn mênh mông, thì phải lấy chỗ long mạch dẫn đến chỗ kết tác huyệt tinh cao hơn các chỗ khác mới tốt, nếu thấp hơn thì xấu. Nói là cao, nhưng chỉ hơn nhau một vài thưốc ta, hay một hai tấc cũng là cao. Vì vậy ở nơi đồng bằng không phải chỉ sợ chọn lầm. Dương công nói: Ở nơi đồng bằng thì không cần phải biết chỗ phát tích từ đâu đến, chỉ cần xem chỗ có nước tụ hội quanh co đó là chân long (thật mạch). Đây là bí quyết để coi đất ở nơi bình dương, hay đồng bằng; còn về nơi sơn cốc muôn đặt nền làm nhà ở chỗ rộng rãi, bằng phăng, thì phải tìm mạch thoát xuống chỗ thấp như đồng ruộng có lõm, không khuyết bốn mặt bao vây hộ vệ , nhưng phải là nơi không bị gió thổi, thì mói tụ khí mà dùng đặt nhà. Nếu gặp chỗ chật hẹp quá, không nên phá đất làm rộng ra. Tóm lại là: Nhà ở đồng bằng thì cần chọn chỗ có nước nhiều tụ hội là tốt. Nhà ỏ vùng sơn cước thì cần chọn chỗ có sương sa bao quây kín gió thì mới là tốt.