Thuật phong thủy với dân tộc ít người tại Trung Quốc

Địa lý toàn thư

Dân tộc ít người tại Trung Quốc với thuật phong thủy
Trung Quốc là một nước thống nhất nhiều dân tộc “Ngàn dặm không cùng phong, trăm dặm không cùng tục”. Dân tộc ít người có những phong tục độc đáo, đó là do hoàn cảnh tự nhiên không giống nhau, hoàn cảnh xã hội khác biệt mà nên. Nhưng các dân tộc giao lưu trong một thời gian dài, phong tục có sở trao đổi qua lại, dung hòa vói nhau, hình thành một số phong tục tương tự. Phong thủy vốn là một tập tục của Hán tộc thâm nhập vào các dân tộc ít người. Bản thân các dân tộc ít người cô tập tục riêng về chôn cất, một khi bị ảnh hường của văn hóa Hán tộc cũng nảy ra quan niệm Phong thủy độc đáo của dân tộc ít người.
Dân tộc Choang, Quảng Tây rất yêu cái đẹp, rất chú ý Phong Thủy. Họ xây nhà kiểu có lan can, dựa núi kề nước, lưng quay hướng bắc, mặt ngoảnh về Nam hoặc quay lưng về Tây quay mặt về Đông, sân bãi phía trưốc rộng rãi, suối chảy róc rách, từng căn nhà nhỏ ẩn hiện trong rừng trúc xanh. Cùng với thời gian văn hóa Hán, Choang trước khi làm nhà cũng mòi thầy Phong Thủy đến xem Phong Thủy, bói lành dữ. Họ cho rằng hễ núi có hình tròn hoặc như hình cái túi đựng tiền, thì có thể gọi của cải vào nhà. Hễ núi như giá bút thì có thể xuất văn nhân. Hễ là bạch nhai hình tam giác, thì gọi là Kỳ Sơn (núi cờ) có thể xuất tướng võ.
Người tộc Dao ở giữa Kiềm – Quế thịnh hành tục chém áo quan mai táng. Trước khi chôn, thầy mo tế huyệt, sau khi áo quan hạ huyệt, thầy mo đọc thần chú, tay cầm dao rựa chém ba nhát trên áo quan ỏ trái, phải và giữa, tỏ ý linh hồn người chết đã bỏ nhà, bỏ trại, bỏ người đòi. Mộ đắp hình tròn hoặc chữ nhật, trên nấm trồng cọc tiêu.
Tộc Lê coi trọng kiểu nấm thấp và dài, có kiểu nấm to tròn, kiểu nấm cao và nhọn, hoặc mộ chồng lên nhau là mỗi nhà thêm một nấm, quan tài chồng lên nhau. Với những người thắt cổ chết đuối, tức là chết không bình thường thì bị coi là ác quỷ, không được chôn trong khu mộ của gia tộc.
Tộc Miêu ỏ phương Tây có tập tục đốt mộ. Trưóc khi hạ huyệt đốt bằng dầu gọi là sưởi ấm huyệt. Sau đó nhà phong Thủy vẽ hình bát quái trong huyệt thả một con gà trông xuống huyệt và cho mổ gạo, để đoán sự lành dữ đốì với chủ nhà.
Phương pháp chọn đất mộ của người Thái rất đặc biệt, con của người chết cầm cái trứng của con gà sông đi ra đồng hoặc vào rừng, rồi thả trứng xuống đất, trứng bể ỏ chỗ nào thì chôn người chết ở chỗ đó. Nói chung sau khi chôn không tảo mộ hoặc tế lễ.
Dân tộc Thổ tín ngưỡng thần núi, sống quần cư cả dân tộc ỏ nơi dựa núi kể nước, núi có dựng “Ngạc bác” đỉnh núi cắm một cờ ngũ sắc nhỏ. Các núi xung quanh bản được gọi là núi thần, bốn mùa phong tỏa, trồng toàn thông cây dương. Bên bản có một gò đất hình tam giác, gọi là đất trừ tà, nơi này cấm chỉ động thổ hoặc tiểu tiện. Dòng suối kề thôn không được giặt giũ hoặc tắm. Có thôn mời nhà Phong Thủy vẽ bùa trên tấm gỗ bá hoặc viết: “Sắc lệnh Sơn thần thổ địa canh giữ địa giới” để lấy phước lành.
Phần mộ của tộc Ca Lao cùng với hưóng nùi còn các tộc khác thì thằng góc với núi. Mộ tộc của Ca Lao xây bằng đá xẻ, trên mộ không dựng bia, xung quanh trồng cây bào đồng, tùng quách, hoàng dương, gọi là cây Phong Thủy.
Tộc Thủy khi có ngưòi chết thì mời thầy thủy thư (thầy Phong thủy) đến xem ngày mai táng. Nếu ngày mai táng còn xa hoặc hướng núi không cát lợi, mà quan tài bằng gỗ không thể để lâu trong nhà, thì làm lễ chôn nông tức là lấy gỗ áp sát quan tài rồi lấp đất thành nấm. Đến ngày cát nhật, bới đất bỏ hết gỗ ra để quan tài chạm đất. Làm như vậy để tránh hung sát do ngày giờ và hướng núi không cát lợi gây ra. Phàm là 15 tuổi trở lại gọi là chết non không cần chọn ngày giờ và phương vị chôn tại nghĩa trang công cộng, không tảo mộ, không cúng tế.
Tộc Bạch có tập tục di chuyển mồ mả. Người chết sau khi chôn, nếu người sông ốm đau hoặc giả sự không thuận thì cho rằng Phong Thủy không tốt, mời nhà Phong Thủy chọn chỗ đất khác rồi chuyển hài cốt đến chỗ mối đó. Khi dòi đi thì tiến hành nghi thức “sát phương hướng” tức bồi một người bằng giấy cao 3 trượng gọi là “phương hưóng” đặt đứng ở ngoài cổng lớn, khi đưa đám thì chém gục người chết. Khi hạ huyệt giữa đáy huyệt đặt một cái lọ đựng nước và cá, bịt miệng lọ bằng vải đỏ gọi là “hoạt thủy dưỡng ngư” (nưóc sông nuôi cá). Tộc Hán cũng có tập tục này.
Tộc Bố Y ở vùng Độc Sơn, Quí Châu có tục chôn hai lần, đầu tiên đào một cái hố đặt quan tài xuôhg, phủ một lớp đất mỏng, khi chọn được ngày tốt đem lên chôn cất chính thức.
Tộc La Cô ở Vân Nam “Do thầy cúng niệm chú, ném trứng gà để xác định mộ huyệt, đặt quan tài huyệt hình vuông đầu phía tây, chân ở phía Đông. Ba ngày sau, thân nhân đến lễ bái ỏ mộ rồi mối được lấp đất thành nấm (phần). Tục ném trứng gà của tộc này khác với tộc Cáp Nê, tộc Thái ở chỗ ném xuống mà trứng không bể thì mói là đất tốt”.
Tập Mân có tục đưa quan tài qua cửa sổ, không được đưa qua cửa ra vào. Khi biết chắc người bệnh không qua khỏi, nhất thiết phải chuyển chỗ nằm sang bếp phía nam không được để chết ở bếp phía tây, ngày đưa đám phải là ngày lễ.
Tộc Mông Cổ chỉ vùi bao thi hài ở nơi cỏ mọc xanh tốt đất đai màu mõ, tứ rất quan tâm đến hoàn cảnh ăn ở. Như ngôi chùa nổi tiếng ngũ đăng Triệu nghe nói do chính phật sông A Cách Vượng Khúc Nhật Mạc xây dựng. Ông dẫn đệ tử vân du bôn phương, được chim ưng dẫn đưòng ông tìm ra một nơi đất quý trong thung lũng dãy núi, đây là nơi núi non trùng điệp, hoá thơm cỏ lạ, suối chảy róc rách, quay lưng về âm, quay mặt về dương thông từ đông sang tây khen rằng đây là Đào nguyên nơi trần thế.
Tộc Dụ Cô” ở Cam Túc có một số kiêng kị, không động thổ, không nhào đất trong tháng 6 và tháng 12, không làm nhà vào những ngày hổ (dần) chó (tuất) rắn (tị) chuột (tý).
Tộc Hối ít kiêng kị trong chuyện chôn cất, họ thực hiện sống chết, chiếu chôn, hôm sau chôn, không đợi thân nhân về đủ cũng không chọn ngày tốt, nhập thổ là xong.
Tóm lại đa số các dân tộc có quan niệm riêng về phong thủy như chọn ngày, chọn đất, chọn hướng đều giông nhau một tập tục của một tộc là kết quả của sự tích lũy hàng ngàn năm văn hóa ngoại tộc không thể áp đặt cho họ.