Thuật phong thủy tại Hy Lạp La Mã cổ đại

Địa lý toàn thư

Hy Lạp La Mã cổ Đại với thuật phong thủy
Ngược dòng lịch sử, trỏ lại bán đảo Bancăng cách đây hai ba ngàn năm, cái nôi văn hóa để sản sinh sử thi Hôme, thai nghén và nảy sinh trí thức địa lý học nổi tiếng trong đó có luật về phong thủy. Dưới dây xin giới thiệu sơ lược ba nhà địa lý học.
Hipocrat (460) trước Công Nguyên, thầy thuốc Hy Lạp, ngưòi đặt nền móng cho y học phương Tây. Trong văn tập của ông cố thu thập trước tác “Bàn về gió, nước và hoàn cảnh” của một thầy thuốc vô danh. Sách này coi hoàn cảnh là một hệ thống chế ước mốx quan hệ tương hỗ của sự tồn tại của xã hội, luận chứng giữa mối quan hệ giữa con người và hoàn cảnh.
Tác giả cho rằng các bệnh tật của cư dân thành thị thường liên quan tới vị trí nhà ồ đối với gió Đông, Tây, Nam, Bắc. Phàm nơi ỏ đón gió Đông thì sức khỏe của cư dân bị kém. Tác giá còn phân tích đối với Thủy (nước) chia thủy thành tù thủy (nước tù) tuyến thủy (nước suối) nham tầng thủy (nước mạnh từ khe đá) vũ thủy (nước mưa) tuyết thủy (nưóc tan từ tuyết)
Nguồn nưóc quyết định chất nước, chất nước quyết định sức khỏe của con ngưòi. Tác giả còn cho rằng hoàn cảnh có ảnh hưởng tới phương thức sinh hoạt của con người. Cư dân ở nơi không khí ngột ngạt, ở vùng lòng chảo vì khí hậu rất ít thay đổi nên ẩm thấp, con người sinh lười nhác không thích hoạt động, cơ thể của họ không thích cọ xát để rèn luyện tinh thần dũng cảm. Cư dân ồ vùng mưa nhiều khí hậu có nhiều biến đổi thì cần cù, dũng cảm, nóng nảy .thô bạo. Cư dân vùng cao nguyên gió lộng thì thân thể cao lớn. Cư dân vùng đất đai khô cằn, khí hậu bất thường, thì thân thể gầy yếu tính tình cô’ chấp.
“Bàn về gió, nước và hoàn cảnh” thiên về khái quát chú ý tối quy luật, nhấn mạnh mọi mặt của con người được quyết định bởi hoàn cảnh. Sách này quá nhấn mạnh hoàn cảnh, thiếu phần luật thuật quan hệ nhân quả giữa con người và hoàn cảnh. Đây là một thiếu sót. Dù vậy sách này vẫn được mọi người coi trọng, được Hipocrat từ góc độ y học mà đưa vào văn tập của ông, vì vậy có người cho rằng đây là trưóc tác của ông.
Học giả đương đại người Pháp Pâôlôpétti nổi tiếng về nghiên cứu cổ Hi Lạp đánh giá cao sách này. Trong sách “Địa Lý học của người cổ Hi Lạp” ông viết: “sách này đã mỏ đường thênh thang mà trước đó chưa ai làm cho việc nghiên cứu cơ bán Địa Lý học, nghiên cứu phương thức sinh hoạt của tập đoàn ngưòi trong hoàn cảnh tự nhiên”.
Một học giả cổ Hi Lạp khác là Olympia (208-126 trưóc công nguyên). Ông rất coi trọng chí học, coi thủy vàn hoặc núi non là nhân tố chủ đạo của vùng căn cứ vào đất đai màu mõ hoặc khô cằn mà nhận xét tính cách ôn hòa hoặc thô bạo của cư dân. Tác phẩm “lịch sử” của ông hiện còn rất ít trích đoạn.
Một học giả cổ Hy Lạp tên là Acranist (190-150 trưốc công nguyên), ông viết tác phẩm “Hồng Hải”. Đây là một trước tác về Địa Lý học giữa con ngưòi và hoàn cảnh. Thông qua nghiên cứu về con sông, trình bày về phân tích mối quan hệ giữa con người và dòng sông: qua nghiên cứu về các bộ lạc sỏ tại. Ông nêu con người muốn sinh tồn phải thích ứng với hoàn cảnh, ví dụ, cư dân vùng ven biển đất đai lồi lõm (ỏ Hồng Hải) chọn cửa hàng phía bắc là để tránh nóng.
Kiến thức Địa Lý học cổ Hi Lạp rất phong phú.
Arixtiot đến Acrantist đều đạt thành tựu hiển nhiên về địa chất học, thủy văn học, khí hậu học mà đáng nể nhất là về cơ bản, trí thức địa lý học của họ không mang màu sắc mê tín, không mang những quan niệm thần bí như Phong Thủy truyền thống của nưóc ta. Đáng tiếc là địa học ở Hy Lạp khi bước vào trung thế kỷ thì bị suy yếu, thậm chí đứt đoạn, còn Phong Thủy ồ nước ta thì lại thịnh hành trung thế kỷ, từ đế vương đến dân thường đều tin theo. Khi lịch sử phát triển sang cận đại Địa Lý học cổ Hi Lạp đã cung cấp những tiền đề khoa học cho sự phục hưng của phương Tây.