Rồng theo quan niệm của thuật phong thủy

Địa lý toàn thư

Rồng theo quan niệm của phong thủy“>thuật phong thủy

Trong truyền thuyết cổ đại, rồng là một động vật thần kỳ, trường của loài có vảy, giỏi biến hóa, làm mây mưa, lợi chọn vạn vật. Người ta nói con rồng đầu ngực, mình rắn ẩn dưới vực sâu quản lý nước của sông hồ, biển cả. Rồng có thể đi mây về gió, xuyên thấu đá rắn, phá hủy núi non.
Các triết gia thời cổ của ta sùng bái rồng đã có từ lâu. Nay từ thời Phục Hi đồ xuất hiện Long Thụy, lấy rồng đặt tên cho chức quan. Xuân quan là Thanh Long, hạ quan là Xích Long, thu quan Bạch Long “tả truyện – chiêu công thập cửu niên”: nước Trịnh có lũ lớn, ngoài thành có rồng đang đánh nhau. Một số quan lại đề nghị cả nưốc tế rồng, quan chấp sự đại thần là Tử Sản không chịu nói: “ta không cần gì ỏ rồng, rồng cũng không cần gì ở ta”.
Một số dân tộc thiểu số ở Trung Quốc cũng sùng bái rồng, dân bản cho rằng họ có quan hệ huyết thông, là con cháu của rồng. Dân tộc Phổ Lai tế Long Đàm (Đầm rồng) dựng đài cao trong núi hoặc trong rừng, dùng rượu, sữa bò , trứng gà để tế, kính cáo thần rồng phù hộ cho người và súc vật thịnh vượng. Tộc Hán tế rồng, chủ yếu là xin rồng đừng gây lũ lụt hạn hán, mùa màng bội thu.
Rồng là vật khổng lồ nhấp nhô uôn khúc như dãy núi, người ta bèn ví núi với rồng. Như huyện Hỗn nguyên Sơn Tây có một dãy núi, thế núi hùng vĩ, khí núi ngùn ngụt, sườn núi xanh tốt, người ta đặt tên núi là Rồng. Ngoài ra huyện Giang Lăng Hồ Bắc, huyện Bảo Phong Hà Na, huyện Triều Dương Liêu Ninh đều có núi Rồng.
Còn có hô” rồng (Long huyệt) như huyện Thường Ninh Hồ Nam có một Long huyệt trong huyệt có đất đen. Khi trời hạn, người ta vẩy nưóc vào huyệt thì tròi mưa. Núi Rồng ỏ Tây Nam huyện Từ Thủy Hà Bắc có bôn huyệt rồng, nhân dân nói rằng, huyệt phía Đông thổi ra gió xuân, huyệt phía Tây thổi ra gió Thu, huyệt phía Nam thổi ra gió Hạ, huyệt phía Bắc thổi ra gió lạnh
Còn có Long môn (cửa rồng) Long tuyền (suối rồng) Long Khâu (gò rồng) Long khê (khe rồng) v.v… Như ỏ thành phố Tây An Thiểm Tây, có cung Hưng Khánh xây dựng từ thời nhà Đường, trong cung có ao Rồng (Long trì) thường có khí bốc lên như mây, người thòi đó gọi là Long khí.
Thuật Phong Thủy mượn quan niệm về rồng trong dân gian, gọi những núi nhấp nhô trùng điệp gọi là Long Mạch hoặc Sơn Long: gọi những con sông chảy dài chảy mãi là Thủy Long, rồng có Can Long, Chi Long, Chân Long, Giả Long, Bệnh Long, Tử Long, Lại Long, Khí Long, Tnlc Long, Hoành Long, Phi Long, Tiềm Long, Xán Long.
Phong Thủy coi núi Rồng (Long sơn) là cát địa. Đông Tấn Mộ Dung Quang lấy phía Bắc Liễu Thành, phía
Nam Long sơn là đất có phước đức, sai Dương Dụ xây Long Thành (thành rồng) xây hòa Long cung, còn lập Miếu thờ Long Tưởng trên núi. Dân tộc Thái ở một số’ bản có Long Lâm (rừng rồng) người chết chôn ở đây. Một sô” bản thuộc dân tộc Choang có Long đầu địa (đất đầu rồng) người chết chôn ở đây sẽ đem lại vận may cho con cháu.
Long Sơn (núi rồng) Long hồ (hồ Rồng) có Long Khí (khí rồng). Thời Tần Thủy Hoàng ỏ Đan Đồ giang tô có Long khí. Chu Nguyên Chương lúc sinh có Long khí ỏ Phượng Dương.
Phong Thủy coi nơi tập kết khí mạch của núi là Long huyệt (huyệt rồng) xây mộ tại Long huyệt, có thể đem lại thời tốt lành. “Bí truyền thủy long kinh” viết: “Long huyệt nằm ngang cung thì vinh hiển, hợp với xuyên long thì phát tài”. Nhưng chỉ người phú quí mới được tán Long huyệt, những người nghèo nói chung, nếu chiếm long huyệt thì thì gặp tai họa.

* CÔN LÔN
■ Côn Lôn cội nguồn của long mạch
Dãy Côn Lôn nguy nga, nằm ở Tây Bắc Trung Quốc bắt đầu từ cao nguyên Pan-Mia phía Tây chạy dài về địa giới Thanh Hải, dừng lại ở giữa cao nguyên Sai-ta-mu và Ta-li-mu tạng Bắc dài khoảng 2500 tìm cách mặt biển trên 5000m. Đỉnh cao của nó là núi Cô-ca trên núi có đỉnh cao và sông băng, được gọi là sông lưng của Châu Á.
Trong con mắt triết gia cổ, Côn Lôn rất thần bí “sơn hải kinh – hải nội tây kinh” mô tả “Núi Côn Lôn trên đất liền, nằm ở Tây Bắc, là đế đô ở thiên hạ. Núi Côn Lôn, diện tích 800 dặm, cao vạn nhẫn trên núi có cây dài nằm tầm, tơ năm ôm, có bôn giếng; bờ giếng bằng ngọc. Núi có chín cổng (sơn môn) mỗi cổng đều có thú dữ Khai Minh canh gác, Côn Lôn là nơi của các thần”.
Núi Côn Lôn ở đâu? Người xưa nói không rõ “vũ bản kỷ” nói Côn Lôn ở giữa trời và đất. Trong “Vũ cống” có chép Côn Lôn các nhà chú thích mỗi nhà một ý Trịnh Khang Thành nói đó là núi Mã Dung Bảo Khương Tây. Khổng An Quốc nói đó là một quốc gia. “Hoài Nam Từ” cho rằng Côn Lôn có 3 tầng: tầng núi đất, đó là núi Lương Phong (gió rồng múa, rồng vươn dậy, rồng bay, vì vậy các nhà phong thủy gọi sông núi là Long Mạch). “Long Pháp” (cách thức xác định Rồng).
Long là gì? Là Sơn mạch, vì sao gọi sơn mạch là rồng (Long) vì rồng đẹp đẽ. Linh lợi, uyển chuyển biến hóa khôn lường, lúc ẩn lúc hiện, thoắt to thoắt nhỏ, chợt đông chợt tây, lúc thì ẩn mình dưối khe sâu, khi thì bay lượn trên tầng mây có khi chỉ thấy đầu mà không thấy đuôi, khi lại làm mây làm mưa trong nháy mắt. Sơn mạch cũng vậy, uôn khúc băng mình khi tụ khi tán không nhất định, hoặc vươn lên hoặc phục xuống, hoặc cao thấp, hoặc chạy vòng hoặc bẻ quốc, hoặc vươn dài nghìn dặm hoặc chia nhánh chia chi, hoặc chòm qua đồng ruộng, vượt qua sông hoặc đứt đoạn rồi nổi lên thành núi khác rồng thì khó thấy, mà sơn mạch khi qua eo núi tất có chỗ che chở. Rồng có râu sừng, cổ, mắt mà đất kết phát thì có sa án.
Sơn mạch kết huyệt tốt, ví như rồng được ngọc minh châu hai chuyện giống nhau, cho nên dùng “Long” (rồng) để đặt tên sơn mạch là Long mạch, đó là một tên đẹp từ vạn cổ không gì thay thế được.
Long mạch phải mềm mại hoạt bát, long mạch nào mà xuyên (xuyên qua, chạy qua) lạc (hạ xuống) chuyển (từ chỗ nọ sang chỗ kia) biến (ẩn hiện) thì tốt (hảo long).
Thô thiển, cứng nhắc, lén lút đần độn thì không cần bàn làm gì. Nhưng long mạch thiên biến vạn hóa, muôn biết long huyệt lành hay dữ, thì trước hết phải thẩm định được long thật hay giả, đây là cách truy xét tận gốc. Muôn biết thật giả phải biết phân biệt rồng chính (cán) và rồng phụ (chi). Rồng chính là Đại Long cũng như thân của cây. Rồng phụ (chi) là rồng nhỏ ví như cành cây. Thân cây mà to thì là rậm do đó khi nói rồng to hay nhỏ, thì trước hết phải xét hiện tượng này. Tuy nhiên thân cách có to có nhỏ cành lá có ngang có dọc, do vậy rồng cũng có rồng chính to, rồng chính nhỏ, rồng phụ to, rồng phụ nhỏ, có rồng nằm ngang có rồng nằm dọc v.v… Danh mục tuy nhiều nhưng trước hết phải xác định núi tổ thì sẽ phân biệt được Long mạch to hay nhỏ do đó mà biết sức khỏe hay yếu.
Cách phân biệt là xác định nguồn nước. Rồng chính lớn tất do sông lớn kèm hai bên, rồng chính nhỏ tất do suối lón khe lón kèm hai bên. Rồng phụ lón tất do SUÔI nhỏ khe nhỏ kèm hai bên. Rồng phụ nhỏ tất do mương rãnh của đồng ruộng kèm hai bên. Tuy nhiên phân biệt chính phụ là để biết lai mạch (mạch đến) to nhỏ và thịnh suy muốn biết sang hèn giả thật thì trước hết phải xem “nhập cục” và “nhập thủ”. Nhập tục nhập sơn phải tìm ra thủy khẩu. Thủy khẩu là bôn kho mộ Thìn, Tuất, Sửu, Mùi, bôn sục: sinh vượng, tử tuyệt, là do tử khác phân chia mà ra: trắc định bằng la bàn là cách cổ nhân đã dạy để xem Kim Long có động hay không.