Nguồn gốc thuật phong thủy

Địa lý toàn thư

 Kinh nghiệm ngàn năm trở thành học vấn
phong thủy học đã trải qua con sô” hàng ngàn năm diễn biến hên tục mà thành nguyên sơ của phong thủy là những kinh nghiệm về sinh hoạt là khoét đá, đào hang làm nhà để tránh thú dữ, thiên tai và cả sự tấn công của đồng loại.
Thời thượng cổ, con người sông theo lôi du canh du cư trải qua một quá trình tiến hóa đến định canh định cư và mới bắt đầu chú ý đến nơi ăn chôn ỏ sao cho thật thích hợp, chọn’địa điểm cư trú sao cho tiện lợi rồi tiến tối kiến tạo phòng ốc để ở cho thật ổn định an lành giàu có…
Những kinh nghiệm về cư trú được tích lũy từ đời này sang đời khác chính là khởi điểm của phong thủy học.
Thời sơ kỳ, tổ tiên chúng ta chọn đất để làm nhà chủ yếu lả muôn an toàn ổn cố, thường là chọn nơi đất cao ráo vì sợ hồng thủy, thiên tai hoặc mãnh thú tấn công.
Một số’ nơi thì tránh mưa to gió lổn, môi trường làm nhà ở, những vùng đất hưóng về mặt trời, khuất gió.
Những kinh nghiệm này tích lũy dần dần cho đến lúc kết hợp vối thuật số âm dương, ngũ hành, bát quái, cửu tinh trở thành một môn huyền hoặc tinh thâm mà kẻ không được nghiên cứu tói nơi tói chốn dễ bị sa vào ma thuật.
Mặt khác, chúng ta biết là người đời tam hoàng ngũ đế đã biết dùng mai rùa, cỏ thi hay xương thú mà bói toán, quyết định trong việc tìm nơi cư trú. Giáp cốt văn có truyền lại từ đời thượng là chứng cứ của vấn đề này.
Đến đời Châu thì đặc biệt chú trọng nơi cư trú chẳng hạn trong thượng thư có nói: Quan Thái Bảo đến sông Lạc bốc quẻ làm nhà, đã bốc được quẻ tốt là làm ngay.
Hay trong Sử Ký phần Châu bản kỷ có viết: Thành Vương bảo Châu Công bốc quẻ để ỏ.
Nhưng giữa bốc trạch (bói quẻ làm nhà) vói phong thủy học hiện đại có nhiều điểm bất đồng.
Những lúc nào thì những kinh nghiệm về xây nhà dựng cửa kết hợp vối âm dương ngũ hành, bát quái cửu tinh để cùng nhau sản sinh ra môn phong thủy hiện đại?
Xuân thu chiến quốc là thời kỳ thịnh hành của phái âm dương gia và phát triển nhất của đòi Hán.
Vương Sung là một học giả nổi tiếng nhất ở đời Đông hán đã viết cuốn Luận hành có “tứ quy thiên” (4 điều kiêng kỵ), và cát thuật thiên (chương hỏi về thuật số). Là lấy ngũ hành bát quái để bàn luận về nhà, nơi ở đến đời Tống việc nghiên cứu phong thủy thói trở thành hệ thông hẳn hoi hệt kê như: địa lý chánh tông và đặc biệt là các cuốín Tàng kinh, cẩm nang kinh, của Quách Phác, Tróc mạch phu của Đào Kháng, đòi Đường, Tông thì đặc biệt nổi danh 4 người sau:
1. Dương Quân Tùng (với Khưóc dương cầu bần).
2. Hội Van Thuyên.
3. Liêu Vũ (với Khước tiêu kim tinh).
4. Lữ Tuấn (với Khước lữ bô’ y).
Đây là 4 đại phong thủy gia trong đó Dương Quân Tùng là có danh tiếng nhất, trong ba đời Nguyên, Minh, Thanh thì các nghiên cứu về phong thủy xuất hiện rất nhiều cho đến gần đây.