Du hồn – qui hồn

Địa lý toàn thư

Du hồn là đi, qui hồn là quay trở về. Trong bát quái có bàn về du hồn và qui hồn, nguồn gốc là quẻ của 8 cung biến. Ví dụ quẻ thứ 6 của cung Kiện là “bóc”, cũng tức là hào thức 5 của quẻ “quan” biến thành quẻ “bóc”, hào thế ở ngôi thứ 5 này. Lần biến thứ sáu không biến hướng lên mà lại hướng xuống, tức là hào bốn của quẻ “bóc” biến thành quẻ “tấn”. Sự biến trở xuống này gọi là: “du”, tức là quẻ “du hồn”. Lần biến thứ bảy này là đem hào ba của quẻ nội của quẻ “tấn” từ âm biến thành dương nên gọi là tìm hớn”. Quẻ “du hồn” là quẻ thứ bảy của mỗi cung: thủy địa tấn, lôi sơn tiểu hóa, thiên thủy tụng, trạch phong đại quá, sơn lôi di, địa hỏa minh di, phong trạch trung phù, thủy thiên nhu.
Quẻ qui hồn là quẻ thứ tám của mỗi cung. Đó là: hỏa thiên đại hữu, lôi trạch qui muội, thiên hỏa đồng nhân, trạch lôi tùy, sơn phong cổ, địa thủy sư, phong sơn tiệm, thủy địa tỷ.

Các quẻ du hồn và qui hồn trong sách cổ bàn đến không nhiều cho nên lúc đoán rất ít gặp. Trong sách “Tăng sang bốc dịch” có nói: “Du hồn là đi ngàn dặm, tôi đi việc này muôn lâu nhưng gặp quẻ du hồn thì không thể đi được lâu, tâm bất định, thay đổi bất thường”. Quẻ
qui hồn là người đi không được xa, nếu đoán cho sự việc thì có thể đoán ngược với quẻ qui hồn. Đoán thân mạng mà gặp quẻ du hồn là chỗ ở không yên; đoán người đi xa gặp quẻ du hồn là lúc đi lúc dừng lại bất định, đoán về nhà cửa thay đổi luôn, đoán về mồ mả là mồ không yên.
Dã Hạc giải thích quẻ du hồn, qui hồn như sau: “Phải lấy dụng thần làm chủ, sau đó mói tham khảo du hồn hay qui hồn. Nếu bỏ qua dụng thần sẽ đoán sai”. Điểm đó rất chính xác.